Căn phòng lớn hơn hai mươi mét vuông, đựợc xây đắp từ từng miếng từng miếng vàng mà thành, trong mỗi bốn góc của vách tường đặt một viên ngọc dạ minh châu to bằng ngón tay cái, chiếu rọi cho bên trong căn phòng phảng phất sáng rõ như ban ngày.
Trên đài cao giữa căn phòng, đặt một chiếc quan tài bằng thủy tinh chạm khắc tinh sảo đẹp đẽ, năm bên trong là một người nữ tử phong hoa tuyệt đại, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Nữ tử trên thân mặc một bộ phụng bào hoa mỹ, đôi mắt nhắm chặt, bàn tay trắng bệch mềm mại đan vào nhau đặt phía trên bụng, dung nhan tuyệt mĩ vô cùng an lành, đôi môi mĩ lệ ẩn hiện lộ ra một nụ cười vui vẻ mãn nguyện.
Quì bên cạnh quan tài thủy tinh là một nam tử thân mặc long bào màu vàng sáng chói, đôi mắt đen dán chặt vào nữ tử đang nằm trong chiếc quan tài, trong miệng đang líu ríu, “Sơn vô lăng, thiên địa hợp, mới dám cùng quân tuyệt (Đến khi núi không còn những góc cạnh, trời đất dung hòa, mới dám đoạn tuyệt với quân-vua hoặc để chỉ chàng). Đây là lời nàng từng nói với trẫm, lời hứa của nàng vẫn còn chưa thực hiện, nàng không được đi, không được rời khỏi trẫ.”
“Lăng Nhi, nàng từng nói, đợi đến khi tóc trở nên bạc phơ, cùng với trẫm trèo lên nơi cao nhất ngắm nhìn mặt trời mọc rồi lặn, những đám mây màu tràn ngập bầu trời, đẹp quá, thật sự là rất đẹp..........” lệ, lã chã rơi, trượt qua khuôn mặt tiều tụy âm u của hắn.
“Lăng Nhi, trẫm sai rồi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-dem-an-sung/1515041/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.