Nhìn nhân nhi nhỏ bé trong lòng, khuôn mặt thanh lệ của Hàn Lăng tràn đầy tình yêu mẫu tính, cả người tản ra một mị lực khó tả.
Ký ức của ngày sinh nở đó hãy còn mới mẻ.
Nàng chết đi sống lại, liều mạng, không ngại hy sinh thân mình, cuối cùng sinh ra hắn. Mà bản thân ước chừng cũng ngủ mất một ngày một đêm.
Lúc mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ xíu nhăn nheo đó, nàng kích động chảy nước mắt.
Vi Phong nói tiểu bảo bảo rất xấu, nhưng nàng thấy cục cưng rất dễ thương, con người khi sinh ra đều nhăn nheo như vậy.
Nàng tin chắc rằng với gen của nàng và Vi Phong kết hợp, cục cưng sau này nhất định sẽ là một mỹ nam tử.
Do lần trước bị tấn công ở Vân Tiêu đảo, sau đó lúc sinh, Vi Phong vì nắm mạnh quá nên thân thể cục cưng hơi gầy yếu, nhờ có sự trợ giúp, chăm sóc của đông đảo thái y và các bà đỡ giàu kinh nghiệm, cục cưng cuối cùng cũng bình an, tạm thời không có gì bất thường.
Cho tới bây giờ nàng vẫn không thể tin được bản thân lại làm mẹ sớm như vậy. Hai mươi ba tuổi, ở cổ đại có lẽ là muộn. Nhưng tại thế kỷ hai mươi mốt như thế vẫn còn quá trẻ!
Trước kia mẹ nàng thường xuyên nói với nàng, nuôi con trăm ngày thì phải chín mươi chín ngày lo lắng. Mỗi lần nghe nàng đều cười mà không nghĩ gì.
Hôm nay mới chính thức cảm nhận được cảm giác làm mẹ, cảm nhận được ý nghĩa câu nói kia của mẹ nàng.
Mỗi khi ôm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-dem-an-sung/1515147/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.