Tôi đoán cô ấy cũng đã c/h/ế/t điếng rồi.
Tay chân tôi lạnh toát nhưng đầu óc vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Tôi nhận ra giọng con gái kia.
Chính là Mạc Nhược Nhược – cô em khóa dưới thân thiết nhất của tôi.
Cô ta nũng nịu trách móc: “Rõ ràng là thích em hơn, sao còn cố tình ở bên chị ấy làm gì.”
Tống Hiểu Minh cười đáp: “Vậy thì sao? Em giúp anh tìm việc, còn lo cả chuyện hộ khẩu cho anh nữa.”
Mạc Nhược Nhược không để ý, cười khúc khích: “Không sao mà, dù anh có kết hôn thì chúng ta vẫn có thể tiếp tục, em đâu có để ý.
Nhưng anh nhớ cẩn thận nha, đừng để bị bắt gặp. Em không muốn phá hỏng quan hệ với chị Lâm đâu, chị ấy đối xử tốt với em lắm, mới đây em vừa khóc vừa nói chưa từng dùng túi hàng hiệu, rồi chị ấy đồng ý tặng em một cái nhân ngày sinh nhật.”
Tống Hiểu Minh lạnh lùng đáp: “Người ngốc thế này cũng hiếm lắm.”
“Cho nên anh Hiểu Minh có phúc lắm! Bám được cô em này, khỏi phải mất vài chục năm phấn đấu.”
Họ cười khẩy với nhau.
Nhóm chat yên lặng như nghĩa địa.
Tôi hít thở thật sâu, như thể càng nhiều không khí tràn vào phổi thì tôi càng bình tĩnh hơn.
Tôi nhẹ nhàng nói với bạn cùng phòng: “Thêm tôi vào nhóm.”
Tên tôi vừa xuất hiện thì tất cả đều im lặng.
Một lúc sau, cô bạn thân thiết lên tiếng đầu tiên:
“Lâm Yên, cậu ổn chứ?”
“Bọn con trai trong ký túc xá tớ cũng thấy hắn ta đáng khinh lắm.” Bạn trai cô ấy nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-doan-thanh-xuan-quen-lang/2739619/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.