Chị trợ giảng chứng kiến cảnh này, hốt hoảng nhắn tin cho tôi:
“Trời ơi, tôi không kịp ngăn lại cô ấy, không biết có bị tiết lộ không?”
“Đừng lo. Khi Tống Hiểu Minh rời đi, phản ứng thế nào?”
“Bực bội rõ ràng.”
“Thế thì ổn rồi.”
Tôi mỉm cười, tự tin.
Quả nhiên, khi đi ăn với tôi, Tống Hiểu Minh nhắc ngay đến Phó Chủ tịch đầu tiên:
“Cô ta đánh đòn trả thù rõ ràng.”
Anh ta nghiến răng, gắp thức ăn như đang xiên vào bát.
“Năm ngoái cô ta theo đuổi anh dai dẳng, anh từ chối nên giờ hận anh tận xương.
Mà Yên Yên, em thân với Chủ tịch đúng không?
Em thử nói giúp anh một tiếng, nói cô ấy công tư bất phân.
Dù gì danh hiệu cán bộ ưu tú cũng có điểm cộng tổng kết, anh cũng vì em mà đắc tội với cô ta…”
“Yên Yên? Yên Yên?”
Tôi đang suy nghĩ bị tiếng gọi giật lại, liền vẻ mặt phẫn nộ:
“Không thành vấn đề!”
Hôm qua, ông chủ quán ăn tôi hay đến lén nói:
“Mỗi lần cô thanh toán xong, cậu kia lại quay lại xin hóa đơn.”
Lúc đó tôi chưa hiểu nhưng khi nghe Tống Hiểu Minh nhắc đến Hội sinh viên, mọi việc dần sáng tỏ.
Dù mảng của Mạc Nhược Nhược chưa tới hồi cao trào, nhưng bên phía Tống Hiểu Minh tôi có thể ra tay trước.
Tôi gọi điện cho Chủ tịch Hội sinh viên, bạn cùng lớp, thân thiết với tôi.
Nghe xong, cô ấy bật cười: “Hiểu rồi.”
Ngày hôm sau, trong cuộc họp toàn thể Hội sinh viên, Chủ tịch công bố gần đây phát hiện một số cán bộ biển thủ, tư túi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-doan-thanh-xuan-quen-lang/2739622/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.