Tần Mặc Bắc đảm đang đang quét dọn vệ sinh trong nhà, quét dọn từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, dọn trái dọn phải, lách qua luồn lại, vỏ bọc sô pha cũng tháo ra giặt sạch.
Triệu An Ca cũng giúp lấy rèm cửa xuống giặt sạch, hai người bận rộn một hồi lâu mới xong.
Tần Mặc Bắc lấy rèm cửa và vỏ bọc sô pha ra ngoài ban công, hôm nay nắng tốt, rất thích hợp để giặt giũ, cả không khí đều tràn ngập ấm áp.
Triệu An Ca ngồi trên sô pha, sờ sờ lên vỏ bọc sô pha vừa mới đổi, nói, “Cuối cùng cũng tiễn được Triệu Bân đi.”
Tần Mặc Bắc vừa lau ngăn tủ nhỏ vừa nói, “Lời này mà để Triệu Bân nghe được chắc đau lòng chết mất.”
Triệu An Ca nằm xuống sô pha, đầu gối lên cánh tay, nhìn Tần Mặc Bắc bận việc.
Thật ra cô muốn hỗ trợ nhưng Tần Mặc Bắc không cho, chưa kể phía trên ngăn tủ quá nhiều bụi, không cho cô đụng vào.
Kỳ thật cô không hề sợ bẩn, lúc còn nhỏ ngày nào cũng tiếp xúc với heo, sao sợ mấy việc bẩn nhỏ nhặt này được chứ. Nhưng những lời Tần Mặc Bắc vẫn làm cho cô rất cảm động.
Cô thật may mắn mới có thể gặp được một người đàn ông chu đáo như vậy.
Triệu An Ca không thể ngồi yên, đi vào toilet lau chùi bồn rửa mặt, rồi lấy thau nước ra giặt quần áo.
Nắng chiều từ ngoài ban công chiếu vào, rất ấm áp, Triệu An Ca ngồi ở ban công, Tần Mặc Bắc đưa một ly nước trái cây tới.
Nước cam tươi, hẳn là anh vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-doi-an-ca/463768/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.