Sáng hôm sau, khi Triệu An Ca rời giường, Tần Mặc Bắc đã mua bữa sáng.
Trên bàn cơm có bánh bao, bánh quẩy, bánh thịt bò và sữa đậu nành rót sẵn trong ly, các món ăn đều đặt xếp ngay ngắn trên dĩa.
Có thể nhìn ra Tần Mặc Bắc là người rất có quy tắc. Ngay cả khi Triệu An Ca ở ký túc xá cũng đều dùng luôn trong túi nhựa, trừ những lúc ở nhà sẽ có dì Lưu dọn ra mà thôi.
Tần Mặc Bắc bưng một thau đồ đi ra ngoài ban công nói, “Chào buổi sáng.”
Triệu An Ca nhìn về phía ban công, quần áo của anh đã được giặt xong.
Đảm đảm quá đi.
May là ngày hôm qua cô không thay quần áo, đương nhiên là do không có quần áo để thay, nếu không thì lúc anh giặt đồ buổi sáng chắc chắn sẽ thấy được quần lót của cô rồi.
Triệu An Ca rửa mặt đi ra, Tần Mặc Bắc cầm một ly nước ấm lại, “Uống nước ấm đi, rửa ruột.”
Triệu An Ca nhận ly nước rồi uống một ngụm.
Cô ngồi trên ghế nói, “Cục cưng lớn đảm đang ghê, chuẩn bị mọi thứ sớm quá.”
Tần Mặc Bắc ngồi đối diện cô, sờ ly sữa đậu nành của cô, hơi nguội, liền cầm lên đi về phía lò vi sóng hâm lại.
Triệu An Ca lấy đũa gắp một chiếc bánh bao, “Cái này nhân gì vậy?”
Tần Mặc Bắc đáp, “Nấm hương cải xanh, không phải cậu thích ăn sao?”
Triệu An Ca mỉm cười khúc khích, “Trí nhớ cậu tốt ghê.” Nói xong cắn một ngụm to, thiếu chút nữa là bị mắc nghẹn.
Ăn sáng xong, Tần Mặc Bắc đúng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-doi-an-ca/463786/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.