Ông Tào vẻ mặt khó xử nói: “Chuyện thế sự vô thường, việc này cũng không phải điều chúng tôi ngờ tới. Khê ca nhi là một người tốt, nhà chúng tôi cũng rất vừa lòng, ngay cả thằng Bân nó cũng có tình cảm với Khê ca nhi. Nhưng ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, cũng chẳng thể trách lên đầu chúng tôi được. Theo tôi thấy, thôi thì cứ huỷ hôn đi.”
Lưu Tú Phượng đau xót cho con mình, nhìn cả phòng đầy người nhà họ Tào, lửa giận bốc lên không kiềm được mắng: “Các người nói chuyện cứ như mình thiệt thòi, khổ sở lắm vậy, chẳng qua là vì các người lòng dạ đen tối, chê bai diện mạo hiện giờ của con tôi, còn muốn đổ lỗi lên đầu nhà tôi! Nếu các người có lương tâm, thì phải rước con tôi về đàng hoàng long trọng, chứ không phải dắt cả đám người tới đây để huỷ hôn!”
Bà mối Vương kêu lên một tiếng “ôi”, vội vã đỡ lấy Lưu Tú Phượng, dịu giọng khuyên: “Chị dâu à, đừng giận mà tổn hại thân mình, chúng ta chẳng phải đang từ từ bàn bạc đó sao, chuyện con cái không thể vội vàng được.”
Diệp Sơn cũng không nhịn nổi nữa, xông thẳng vào phòng, thân hình cao to đứng giữa nhà, tức giận quát: “Bây giờ Khê ca nhi nhà ta không thể ra ngoài gặp ai! Mấy người lại hăm hở tới huỷ hôn, còn chưa đến hai tháng nữa là tới ngày thành thân rồi, làm vậy chẳng khác nào vả vào mặt nhà ta! Sau này Khê ca nhi còn mặt mũi nào sống trong thôn!”
Mẹ của Tào Bân cũng chẳng phải người dễ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-ngay-ba-bua-phan-nam/2785216/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.