Chuyện thôn có người xứ khác tới ở, sang ngày hôm sau cả làng ai ai cũng biết, mọi người đều xì xào bàn tán sau lưng về người đàn ông lạ mặt một mình đến thôn Sơn Tú an cư.
Diệp Khê nghe lời cha mẹ, tránh thật xa căn nhà ở sườn núi kia, đến cắt cỏ ở bờ sông gần đó cũng không dám đi.
Ngược lại, bạn thân của Diệp Khê là một ca nhi tên Lưu Ly lại tìm đến.
Lúc cậu ta tới thì Diệp Khê đang ngồi dưới bóng râm trong sân lựa đậu nành, thấy người thì liền cười cười kéo ghế mời ngồi: “Mấy bữa nay chẳng thấy mặt đâu.”
Ly ca nhi ngồi xuống bên cạnh, chống cằm nhìn đôi tay trắng nõn thon dài của Diệp Khê đang khéo léo lựa từng hạt đậu tròn vo trong cái rổ tre: “Mấy ngày trước ta sang nhà ngoại chơi, hôm qua mới về.”
Diệp Khê tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Có nhà ngoại tốt nhỉ, không như nhà ta, bên người chẳng còn ai lớn tuổi để nương nhờ nữa.” Ông bà nội của Diệp Khê đã mất từ khi cha còn nhỏ, còn ông bà ngoại cũng đều đã lần lượt qua đời mấy năm nay.
Ly ca nhi vui vẻ kể: “Ngoại ta thương ta lắm, lúc về còn lén dúi cho ta hai mươi văn tiền.”
Diệp Khê đổ đậu trong túi vải ra, tiếp tục sàng lọc: “Vậy là ngươi lại có bạc riêng để dành rồi, đến khi gánh hàng rong tới, chắc ngươi lại mua đủ thứ linh tinh nữa cho xem.”
Ly ca nhi hứ một tiếng, không chịu nhận mình tiêu xài hoang phí: “Nếu gã hàng rong tới thật, ta chỉ mua
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-ngay-ba-bua-phan-nam/2785215/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.