Sáng hôm sau, Diệp Khê dậy rất sớm, tự mình sửa soạn cẩn thận một phen, còn đặc biệt mặc bộ quần áo mới may hồi thành thân. Đây là lần đầu tiên đến nhà chị dâu tương lai, sao mà ăn mặc lôi thôi được.
Lâm Tướng Sơn cũng dậy rồi, phu lang không ở bên cạnh, một mình hắn cũng chẳng ngủ thêm nổi, luôn có cảm giác trống trải, thế nên cũng dậy sớm, thu dọn lại nông cụ trong sân, chuẩn bị hôm nay ra ruộng gieo lúa mì vụ đông, để sau này còn làm việc khác.
Hắn nhớ đường sá xa xôi, trước khi ra cửa dặn dò Diệp Khê: “Đường xa, phải cẩn thận tránh rắn rết dã thú. Cùng nhạc mẫu đi đưa lễ hỏi, quãng đường xa vậy thể nào cũng mệt, đừng tiếc mười mấy văn tiền, thuê một chuyến xe trâu xe la mà đi, đừng hành hạ chân mình, nếu có chuyện gì thì nhờ người báo về cho anh.”
Chuyện đưa sính lễ đến nhà chị dâu tương lai, hắn là em rể quả thực không tiện đi cùng, chỉ đành dặn dò đủ điều, sợ Diệp Khê đi đường vất vả. Hai thôn cách xa nhau, phải băng qua hai ngọn núi mới đến nơi.
Diệp Khê thấy hắn cứ dong dài, bèn cong mắt cười trêu: “Mình cứ như mẹ em vậy, trước khi ra cửa dặn tới dặn lui. Em biết rồi mà, mình đừng lo nữa.”
Lâm Tướng Sơn còn muốn dặn thêm đôi ba câu, nhưng cũng chẳng tiện nói gì thêm.
Cũng phải xế chiều mới đến được thôn Tú Thuỷ, tối nay chắc chắn không về kịp. Diệp Khê lo cho phu quân ở nhà không biết nấu nướng, từ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-ngay-ba-bua-phan-nam/2785248/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.