Vượt qua ngọn núi kia, thôn Tú Thủy nằm giữa thung lũng bằng phẳng đã hiện ra trước mắt, phong cảnh nơi này cũng chẳng hề kém cạnh gì thôn Sơn Tú.
Lục Cảnh Hồng đánh xe bò đi qua cửa thôn, cứ thế tiến sâu vào bên trong, đến khi dừng lại trước cổng một ngôi nhà lợp ngói xanh gạch xám.
Ông nhảy xuống xe, cười nói: “Đây chính là nhà của đệ đệ ta đấy.” Nói xong liền hướng vào bên trong gọi lớn: “Cảnh Phong, nhà ngươi có khách đến kìa!”
Cha Diệp và mọi người vội cảm ơn ông: “May nhờ có ông anh, chúng ta mới bớt được bao nhiêu thời gian đi đường.”
Lục Cảnh Hồng sảng khoái cười: “Phu lang ta đang đợi ta về ăn cơm, hôm nay mọi người đến bàn chuyện hôn sự, không tiện tiếp khách ngoài đâu, ta về trước vậy.”
Diệp Khê nhanh chóng lấy từ trong giỏ ra một chùm quả mao dại, dúi vào tay Lục Cảnh Hồng: “Chú đi đường vất vả rồi, đây là trái cây phu quân nhà cháu hái trong núi, chua chua ngọt ngọt, mang về cho ca mụ ăn thử nhé.”
Lục Cảnh Hồng cũng không từ chối, vui vẻ nhận lấy: “Phu lang nhà ta đang có thai, thích ăn mấy thứ này lắm, cảm ơn nhiều nha!”
Gia đình nhà họ Diệp chuẩn bị đồ đạc rất chu đáo, cả đoạn đường này ông rất hài lòng.
Sau khi Lục Cảnh Hồng rời đi, Lưu Tú Phượng lén kéo Diệp Khê cười nói: “Nhà họ Lục này thú vị thật đấy, nhìn thì nhỏ hơn mẹ cả một con giáp, nhưng cũng gần trung niên rồi, vậy mà còn có thể mang thai được cơ đấy.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-ngay-ba-bua-phan-nam/2785249/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.