Tiết Tư Ðồng không giỏi nói dối, nên cô không đáp lại lời của Trình Yến, chỉ quay sang nói với Lộc Miêu Miêu: “Cũng muộn rồi, tớ phải về nhà đây”, rồi nhanh chóng rời khỏi cổng trường.
Kim Thành Nhã Cư cách Nhất Trung Nam Du không xa, cộng thêm việc Tiết Tư Ðồng cố tình bước nhanh, chỉ mất khoảng mười phút là cô đã về đến nhà.
Vừa về đến nơi, cô thay giày rồi vào phòng làm bài tập. Hứa Tần với chiếc bụng bầu to đang ngồi xem tivi trên ghế sofa, thấy Tiết Tư Ðồng vội vã đi thẳng vào phòng ngủ thì gọi cô lại: “Ðồng Ðồng.”
Tiết Tư Ðồng dừng bước quay đầu lại: “Mẹ.”
Hứa Tần vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Lại đây, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Chưa cần nghĩ nhiều, Tiết Tư Ðồng cũng đoán được Hứa Tần muốn nói chuyện gì. Quả nhiên, cô còn chưa kịp ngồi xuống sofa thì đã nghe Hứa Tần hỏi: “Hôm nay ở trường thế nào?”
Tiết Tư Ðồng nhẹ giọng đáp: “Cũng khá ổn ạ.”
Ánh mắt Hứa Tần trầm xuống, tiện tay vặn nhỏ âm lượng tivi: “Khá ổn là thế nào? Quan hệ với bạn bè ra sao? Bài vở có theo kịp không? Ngày kia là thi rồi, con có tự tin không?”
Tiết Tư Ðồng siết chặt chìa khóa trong tay, mím môi rồi trả lời thành thật: “Lớp học thêm có dạy lại những phần con bị hổng nên hôm nay áp lực không lớn lắm, con vẫn theo kịp. Còn bài thi tuần sau… chắc là cũng không vấn đề gì.”
Cô cố tình lướt qua câu hỏi về mối quan hệ với bạn cùng lớp, vì cả ngày cô chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mot-van-lan-rung-dong-dong-that/2766986/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.