(4).Cô khoác tay hắn đi xuống phòng khách.
Hắn rất cao, cũng may cô đi giày cao gót nên đứng được đến vai hắn, nếu không chắc cô chỉ đứng được đến nách hắn.Cố phu nhân nhìn đôi uyên ương mỉm cười hiền hậu, sau đó tiếp tục nhâm nhi tách trà hoa cúc."Mặc Mặc à! Con đẹp thật đấy, đẹp lắm!"Bà dì cô vừa nhìn thấy cô cùng Cố Lăng Thần đi xuống, liền chào đón rất nhiệt liệt.Cô khẽ mỉm cười, nụ cười duyên dáng mang theo hàm ý khinh miệt.
Lúc cô còn ở nhà, họ xem cô không bằng con ở, bây giờ cô một bước lên mây, họ lại xúm vào nịnh hót, đừng tưởng cô không biết.Khẽ quay sang Cố Lăng Thần, cô rời tay của hắn, giọng nhỏ nhẹ:"Chồng à! Anh ra chỗ mẹ trước đi, em muốn nói chuyện với dì một chút."Cố Lăng Thần lườm cô một cái, sau đó ra ngồi cạnh Cố phu nhân.Bà dì cô nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ cô mặt lập tức sáng lên, bà ta khẽ vuốt ve tóc cô, giở giọng xu nịnh:"Dì gả con vào đây, xem như cũng là tạo phúc cho con thoát khỏi cảnh nghèo khó.
Ông bà có câu: Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, dì...."Bà ta chưa nói hết câu, cô liền cầm tay bà ta nói giọng nhỏ nhẹ:"Dì à! Con đương nhiên hiểu dì muốn nói gì, nhưng tất cả những thứ con có, đều là Lăng Thần anh ấy tặng con, nếu dì muốn có thể đi tìm anh ấy, biết đâu lại được lộc thì sao?""Con à! Ai cũng biết chồng con là chủ một tập đoàn lớn, chẳng lẽ lại không cho con chút tiền tiêu pha hay sao? Em con
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-ban-hon-nhan/472890/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.