Elsa cảm thấy run rẩy kỳ lạ dù rằng cô không định làm gì nguy hiểm đến tính mạng. Nếu Laurence không có mặt ở đó thì sẽ tốt hơn, cô quyết định, vì cô sẽ không phải quá lo lắng về chuyện tự biến mình thành một kẻ ngốc. Như được hướng dẫn, cô đã mang theo một đôi giày có gót cao cỡ trung bình khá chắc chắn và đang mặc một cái váy. Cô đã định mặc chiếc quần đen ưa thích nhưng rồi cảm thấy mình nên làm quen với việc di chuyển với lớp vải lòe xòe quanh chân.
“Anh ta là một giáo viên rất có uy tín. Cô sẽ ổn thôi,” Laurence nói khi họ leo những bậc thang bằng đá đến cửa chính. “Chẳng việc gì phải lo lắng cả.”
“Tôi biết tôi sẽ không chết,” Elsa nói, “và anh cũng chẳng dễ gì mà chết khi đi khám nha sĩ. Nhưng điều đó không ngăn được nỗi lo lắng của anh, đúng không?”
“Nếu điều này có thể giúp cô an ủi phần nào,” Laurence nói. “Tôi chưa bao giờ bị chết lúc đi khám nha sĩ.”
Cô liếc xéo anh khi anh nhấn chuông. “Chà, tôi cũng vậy nhưng tôi vẫn sợ!”
Laurence đã gọi điện cho Elsa vào buổi tối sau khi cô giúp Sarah và Lily gấp những tấm thiếp mời, thông báo rằng anh đã sắp xếp cho cô một buổi học nhảy. Nếu cái cô nàng Carrie đáng ghét kia đã quyết định về chuyện cô ta hay các phù dâu của cô ta nên mặc gì, cô sẽ có một lý do chính đáng để từ chối, nhưng cô chẳng có cái cớ nào cả. Nếu lúc ấy cô không uống quá nhiều rượu vang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-cuoi/510799/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.