Sau kỳ thi giữa kỳ tháng Năm, trường tổ chức lễ trao thưởng trên bục phát biểu.
Toàn khối có hơn hai mươi lớp, mỗi lần bốn lớp sẽ cử ba học sinh đứng đầu lên bục nhận thưởng.
Hồ Mục Viễn đứng ngay cạnh Chương Trì. Cậu cao hơn cô gần cả một cái đầu, cô nghiêng người cũng chỉ có thể nhìn thấy chiếc cổ trắng nõn của cậu.
Cậu trắng bệch thế này từ bao giờ vậy?
Hồ Mục Viễn chợt nhớ có một mùa hè, cả hai từng thi nhau xem ai đen hơn, khi đó, Chương Trì còn thắng cô cơ mà.
“Đi thôi.” Chương Trì chạm nhẹ vào cánh tay cô.
“Ừ.”
Hồ Mục Viễn xoay người, theo bạn học bước xuống.
Đi được mấy bước, Chương Trì bất ngờ đuổi theo, rồi sóng vai đi cùng cô về phía đội hình lớp mình.
Cậu hỏi: “Cậu biết kỳ sau trường sẽ chia lớp chọn không?”
Hồ Mục Viễn gật đầu: “Biết chứ.”
Cô đã nghe nói từ trước rồi. Sẽ có hai lớp chọn, chỉ những học sinh đứng trong top ba của mỗi lớp mới chắc suất vào.
Chương Trì cười: “Cậu đoán xem chúng ta có cùng lớp không?”
Hồ Mục Viễn giả vờ lắc đầu: “Chắc gì tớ đã vào được.”
Cuối cùng, cả hai đều đỗ. Nhưng Chương Trì vào lớp chọn Một, còn cô lại ở lớp Hai.
Mùa hè năm ấy, Hồ Đông Thành thôi việc. Ngày nào cũng ra ngoài từ sớm đến khuya, mang theo chồng tài liệu dày cộp, chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm một ngành nghề phù hợp, sau cùng dự tính về Thiệu Thành lập nghiệp.
Còn hai đứa em của cô cũng đến tuổi đi học. Bố tranh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-ha-troi-xa-nhat-chi-tay-phi-nhan/2782921/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.