Đêm buông xuống nặng nề như mực, ánh trăng bạc len qua màn sương dày đặc, nhẹ nhàng trải dài trên mặt đất. Hai bóng người đứng sát nhau, in xuống nền đất thành một vệt dài kéo lê trong đêm tối.
Sự yên tĩnh ban đầu của màn đêm bất chợt bị phá vỡ bởi một tiếng chó sủa.
Lục Hà liếc mắt nhìn con Samoyed trắng to lớn nằm trên mặt đất, rồi lại nhìn người phụ nữ đang treo trên người mình như một con gấu túi.
Anh khẽ cong môi, giọng thấp trầm chứa ý cười:
“Em sợ chó à?”
Đông Hạ rõ ràng run lên một cái, cố làm ra vẻ bình tĩnh:
“Không phải, chỉ là phản xạ có điều kiện thôi.”
Lục Hà cúi đầu, ánh mắt dừng lại nơi gương mặt gần trong gang tấc của cô.
Lông mi cô dài cong như hai chiếc quạt nhỏ, in bóng một hàng mờ mờ bên dưới mí mắt. Làn da trắng mịn, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng như trái anh đào chín, ánh lên sắc nước ướt át mê người.
Một luồng nhiệt âm ấm dâng lên trong lồng n.g.ự.c anh.
Lục Hà dời mắt đi, rơi vào đôi mắt sáng trong suốt của cô, khẽ bật cười:
“Vậy em định ôm anh đến bao giờ?”
“…”
Đông Hạ lúc này mới nhận ra bản thân đang làm gì, hai má đỏ bừng, vội vàng buông tay đang quàng trên cổ anh ra, núp ra phía sau anh như một phản xạ.
Cô liếc sang con Samoyed vẫn đang lè lưỡi nhìn mình chằm chằm, tuy nó trông ngu ngốc và đáng yêu, nhưng cô thực sự rất sợ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-ha-trong-anh-hoang-hon/2733288/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.