16.
Không biết chuyện ấy làm sao lại để Tuyết Oanh nhìn thấy.
Tối đó, khi đang đấm chân cho tiểu thư, nàng ta bỗng dưng nhắc đến:
“Lập Xuân hôm nay bám lấy Nhị gia, nói chuyện một lúc lâu. Còn có va chạm tay chân nữa đấy.
“Tiểu thư, người phải đề phòng một chút.
“Lòng người cách một lớp da, ai biết được Lập Xuân có mưu tính gì, liệu có phải muốn theo về Tạ gia để...”
“Tuyết Oanh!”
Tiếng của tiểu thư không lớn, nhưng cũng đủ khiến nàng ta lập tức im bặt, cúi đầu, ngoan ngoãn tiếp tục đấm chân.
Mặt ta đỏ bừng, chỉ thấy mình lại gây thêm phiền toái cho tiểu thư.
Nhưng tiểu thư cũng chỉ nghe qua rồi bỏ đó, chẳng hỏi thêm lời nào.
Từ đó về sau, ta càng thêm cẩn trọng.
Không có việc cần kíp, tuyệt đối không rời khỏi viện Lê Phương.
Đối với Tuyết Oanh, trong lòng cũng âm thầm đề phòng.
Cứ vậy, những ngày yên ổn trôi qua được bốn tháng.
Bỗng một ngày có tin truyền đến: Liên Hương có thai.
Tin đồn lan truyền giữa đám hạ nhân râm ran như thật.
Vậy mà trong viện của Nhị gia, lại hoàn toàn không thấy động tĩnh gì.
Nhị phòng còn chưa đón chính thê vào cửa, Liên Hương nếu thật sự mang thai, cũng không thể giữ đứa bé.
Đối với cô nương Liên Hương này, ta vẫn có mấy phần thiện cảm.
Liền hỏi Thu Nhạn:
“Nếu cô ấy thật sự mang thai, sẽ ra sao?”
“Phá bỏ.”
Thu Nhạn đang se sợi chỉ, cẩn thận xỏ qua lỗ kim.
“Phá thế nào cơ?
Cho uống thuốc à?
Phải là thứ thuốc đắng lắm ấy nhỉ?”
Thu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-con-mai/2766898/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.