Dung Oanh khẽ nghi hoặc, đưa mắt nhìn Hứa Tam Điệp, trong lòng lờ mờ không hiểu y đã chọc gì khiến Văn Nhân Loan bất mãn đến thế, cớ sao lại bị đuổi thẳng mặt, còn không chút nể tình.
Hứa Tam Điệp hiển nhiên cũng mang vẻ khó hiểu như nàng, nhưng chưa kịp mở miệng, Văn Nhân Loan đã khẽ gật đầu với Phong Từ. Phong Từ lĩnh ý, lập tức rút đao, không phân phải trái, một mạch lôi Hứa Tam Điệp ra khỏi sân, thái độ cường ngạnh vô cùng.
Trong đình vẫn còn nghe văng vẳng tiếng mắng của Hứa Tam Điệp vọng lại, thanh âm tuy căm phẫn, song vẫn xen lẫn mấy phần dè chừng, tựa hồ sợ chọc giận Văn Nhân Loan mà chuốc lấy tai họa.
Văn Nhân Loan thu hồi ánh mắt, tầm nhìn thanh lãnh dừng lại trên mặt sách, không biết đang nghĩ đến điều gì, thần sắc dường như có chút trầm ngâm.
Dung Oanh vẫn chuyên chú giở sách, tay áo vải ngô chi bó sát, để lộ ngón tay trắng nõn như ngọc, tinh xảo mềm mại như hạt sen vừa bóc.
"ngô chi lục" (吳織綠): có khả năng là chỉ loại lụa màu xanh lục dệt từ xứ Ngô, tức là một loại vải mềm mại, cao quý, thường dùng cho người quyền quý.
Hắn dời mắt, vươn tay tiếp lấy cuốn sách từ tay nàng.
“Công chúa có thể cho ta mượn cuốn này vài ngày chăng?”
Nàng không chút do dự gật đầu, đoạn ngẩng đầu hỏi lại: “Tiên sinh cớ sao bỗng dưng đuổi Hứa thiếu khanh đi? Hơn nữa khẩu khí thật không dễ nghe chút nào.”
Văn Nhân Loan cười khẽ, giọng mang theo ý trào phúng.
“Hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-o-tay-an-bach-duong-tam-luong/2840318/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.