Duy và Thúy cùng quay mặt lên nhìn tôi rồi lạnh lùng phóng xe đi khuất. Tôi hiểu được rất khó để họ không hận tôi. Có lẽ đó là cái giá tôi bắt buộc phải trả cho quyết định của mình, và cái giá đó chắc chắn là nhẹ nhàng nhất rồi…
Thúy giận tôi đến vậy nhưng em cũng đã để cho tôi cơ hội được lựa chọn con đường cho mình. Thằng Duy thì việc nó việc bắt buộc phải nhường cơ hội ở bên người mình yêu thương cho một kẻ khác đối với một thằng đàn ông quả thực rất đau đớn. Tuy nó đã dần cho tôi một trận nhớ đời nhưng tôi vẫn phải biết ơn nó rất nhiều vì giúp cho tôi biết được con đường nào là quan trọng nhất.
Từ bây giờ, việc quan trọng nhất tôi phải làm chính là mang lại hạnh phúc cho Nhi. Em đã phải chịu đựng quá nhiều thiệt thòi và đã hi sinh quá nhiều cho tôi. Giờ là lúc tôi phải đáp trả cho em bằng chính cuộc đời của mình…
Im lặng một lúc, Nhi từ từ tiến lại gần tôi và lên tiếng:
- R… Ryu! Ch… chuyện gì z?
- Không có gì đâu…
- A… anh chia tay Thúy thật rồi hả? đồ điên này…
- Nhi… anh muốn… - Tôi ngập ngừng tiến sát lại.
- Thôi đi! Anh làm cái gì vậy? – Nhi ngắt lời tôi – Em đã nói với anh rồi mà…
- A… anh xin lỗi… nhưng anh yêu em mà…
- Hix… anh tồi lắm! Rồi em phải nhìn Thúy thế nào đây hả?
- …
- Em đã nói là nếu anh làm Thúy buồn thì cũng đừng bao giờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muon-di-ha-dat-em-theo-da/538546/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.