Thúy khẽ im lặng nhìn trôi đầy suy tư, thoáng pha lẫn một chút gì đó buồn bã. Thấy lạ nên tôi liền lên tiếng:
- Sao vậy?
- … - Thúy mỉm cười lắc đầu.
- … - Tôi nhìn em khó hiểu.
- À… anh… - Thúy ngập ngừng.
- Hở? – Tôi tròn mắt.
- …
Thúy không nói gì thêm, em khẽ tiến sát lại gần tôi. Đôi mắt em mê hoặc tôi trong khi môi thì đang khẽ hé mở và tiến sát lại. Tôi thoáng giật mình không biết phải làm sao, trong khi Thúy lại rất bạo dạn tiến tới. Tôi đành phải ngồi im đón nhận nụ hôn của em trong ngượng ngùng và khó xử. Thúy hôn tôi một thúc thì rời ra nhìn tôi vẻ khó hiểu làm tôi cũng ngượng ngùng không biết phải làm sao. Khuôn mặt Thúy khẽ chuyển sang buồn bã, em thở dài thất vọng rồi ngồi im lặng. Tôi lên tiếng hỏi:
- E… Em sao vậy? Thúy?
- … - Thúy vẫn đưa mắt nhìn buồn bã vào một góc tường.
- Thúy…!
- Thời gian qua… - Thúy ngập ngừng.
- …
- … đã có chuyện gì vậy?
- Hả?
- … - Thúy thoáng nhăn mặt.
Tim tôi đập thình thịch lo lắng sợ hãi cái thứ gọi là “trực giác của phụ nữ”. Chắc chắn Thúy đã cảm thấy điều gì đó bất thường từ tôi nên mới có những biểu hiện kì lạ đến vậy. Em tiếp tục lên tiếng:
- Anh… không còn yêu em nữa đúng không?
- … - Tôi sững người, cổ họng như nghẹn lại.
- Từ lúc trở về đến giờ… anh chưa bao giờ chủ động thân mật với em…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muon-di-ha-dat-em-theo-da/538547/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.