Nhìn tôi với ánh mắt vô cùng kinh ngạc, cô bé đáng yêu kia lắp bắp:
- A… Anh là q… quái vật àh?
- Haha! Anh không ăn thịt em đâu mà sợ! – Tôi cười.
- Hix…
Trấn tĩnh một lúc, em gái ấy lại lên tiếng:
- Anh tên gì vậy?
- Date Ryu!
- Ukm! Date-san! Cứ gọi em là Hanako nhé! – Cô bé nhún cười cười rất xinh.
- Sao tự dưng em lại tung tăng ra chỗ này chi vậy? lỡ anh không đi ngang qua thì đi tong rồi thấy chưa?
- Xí! Anh đừng có xạo! Anh theo dõi em từ trường đến đây rồi nhé!
- Sặc! – Tôi cứng họng, đỏ mặt tía tai.
- Hihi… Em biết Date-san theo em nên mới cố tình dụ anh ra đây đó! Tính tán em đúng không? hìhì… Em chỉ muốn thử coi anh mạnh cỡ nào thôi… – Cô nàng vừa nói vừa đung đưa người.
- Sặc! em chưa biết anh thế nào mà thử? Lỡ anh là thư sinh yếu đuối thì sao hả?
- Em nhìn qua là biết anh nguy hiểm thế nào rồi nhé! Nhìn là biết ngay dân học võ rồi…
- Hớ! là sao?
- Thứ nhất nhé! Cách anh di chuyển, bước đi của anh rất nhẹ nhàng, đặc trưng của người đã trải qua khổ luyện. Các khớp của anh vận hành cũng rất nhịp nhàng và uyển chuyển, chứng tỏ anh phải luyện thứ võ thì đó cần tính linh hoạt rất cao…
- … – Tôi bắt đầu tái hết mặt.
- Thứ 2, mặc dù anh mặc đồ kín đáo nhưng em nhìn thấy vóc người, dáng lưng, và chiều rộng của vai cũng biết được cơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muon-di-ha-dat-em-theo-da/976428/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.