Phố Đông Quan ở Dương Châu, nơi phía tây có biểu diễn trò tạp kỹ và ca hát ngẫu hứng, còn phía đông có biểu diễn kí khúc và bán hoa.
Đây là lần thứ hai Bùi Kiều về lại phố Đông Quan ở Dương Châu, hơn một trăm năm rồi, phong cách và cảnh tượng ở phố Đông Quan chưa hề thay đổi.
Nàng mang theo hai con Ngư Ưng, vừa đi quanh phố Đông Quan vừa suy nghĩ, đến trước tiệm son phấn Mỹ Nhân, nàng dừng bước, nhìn lướt qua bên trong.
Trong tiệm không có người, nhưng trước tiệm có treo một biển gỗ, trên đó viết tỉ mỉ và nắn nót:“Gặp gió tây Trân Châu dễ khô lại, qua mùa đông Ngọc Trâm không tỏa hương.
Vậy nên, mỹ nhân phải thoa phấn Trân Châu vào mùa xuân hạ, thu đông lạnh hãy thoa phấn Ngọc Trâm.
”Phấn Trân Châu? Phấn Ngọc Trâm? Bùi Kiều không hiểu hàm ý trong đó, lấy từ trong áo ra một quyển sổ dày, một cây bút lông, ghi chép lại.
Trên một bãi đất trống cạnh tiệm son phấn có người biểu diễn trò tạp kỹ và ca hát ngẫu hứng, thỉnh thoảng trong đám đó sẽ có người hò reo khen hay.
Rất nhanh, Bùi Kiều đã bị những tiếng huyên náo kia thu hút, bỗng bước vội đến, tiến tới xem.
Trò tạp kỹ và ca hát ngẫu hứng này không phải do người bình thường bày ra, mà là do Ngoan Long Thương Trì ở Đông Hải và Cá Chép tinh Tiểu Hạc Tử.
Vào đầu mỗi tháng, bọn họ đều sẽ biểu diễn trò tạp kỹ và ca hát trào ngẫu hứng trên một bãi đất trống cạnh tiệm son phấn.
Chọn biểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-cua-hang-son-phan/297205/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.