- Ngươi…
Thiệu Khải Đăng không phải mẫu người biết kềm chế. Môi run run, hắn giận đến run người. Nhưng vốn đến đây để đòi người, đó lại là cha của Nương Tiên, vốn không nên làm to chuyện:
- Ngày xưa, ngươi chỉ là một tên nhóc con miệng còn hôi sữa. Thế mà ngày nay trở thành cha vợ. Vậy nói đi, điều kiện gì ngươi mới chịu trả Nương Tiên lại cho ta?
Chân gác chữ ngũ, Thiệu Khải Đăng ngồi trên ghế. Phượng hoàng thấy sóng yên bể lặng, vội tìm cách tỏ lòng hâm mộ. Hóa thành một tiểu đồng nhỏ, nó lót tót chạy đi rót trà cho hắn uống.
- Nương Tiên vốn không muốn ở với ngươi. - Thiên đế nhẹ giọng - Cưỡng cầu cũng là vô ích. ta không bao giờ mang nàng trả lại cho ngươi đâu.
Ly trà đập mạnh xuống bàn. Nhưng Thiệu Khải Đăng vẫn ngồi yên. Hắn chợt hỏi:
- Vì ta thô lỗ… Vì ta giết người. Dù đó là để bảo vệ nàng sao?
Con người… Thiên giới… Nương Tiên là tiên đá. Nàng thanh khiết, trong sáng, không thể cùng một Huyết Ma độc ác như hắn nên duyên?
- Cha vợ, tuy thời gian ta sống với Nương Tiên không dài, nhưng ngươi có thể thấy, ta đối xử với nàng thế nào. Ta không bạc đãi nàng. Tuy ta thừa nhận mình đã ức hiếp, lừa gạt nàng, lợi dụng sự ngây thơ đó mà chiếm đoạt nàng. Nhưng ngươi cũng thừa nhận, khi sống cùng nhau, ta luôn thương yêu trân trọng Nương Tiên. Ta không bỏ rơi nàng. Không như ngươi… Một mình suốt bao nhiêu năm để Nương Tiên nơi rừng sâu hoang dã…
Thiên đế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468378/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.