- Sư gia…
Bọn thuộc hạ xanh mặt trước sự giận dữ của Thiệu Khải Đăng. Đã quen với một sơn vương tếu táo hay bông đùa, đối với người mặt mày nghiêm trọng, dằn nia đá chén, đụng chó đá mèo kia, bọn họ không biết phải nên làm thế nào.
- Đi ra ngoài đi!
Phạm Vĩnh Kỳ cũng lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt đó. Thiệu Khải Đăng vô tư lười biếng, đúng hơn chỉ là một cái lớp vỏ bọc. Thực sự hắn bá đạo, ngang tàng. Tuy nhiên, cái gì quá cũng không tốt:
- Sơn vương, còn người của Đinh đại vương thì…
- Giết hết bọn chúng cho ta. Những cái gì liên quan tới Đinh Bộ, giết sạch, đốt sạch. Ta không muốn thấy chúng.
- Chuyện giết để trừ hậu họa thì tôi không can thiệp. - Phạm Vĩnh Kỳ vẫn bình tĩnh - Nhưng nếu vì họ là thuộc hạ của đại vương mà ngài trút giận lên họ thì ngài hèn lắm, sơn vương của tôi à!
- Đệ…
Bàn tay đầy móng vuốt của Thiệu Khải Đăng lại bật ra. Cổ của Phạm Vĩnh Kỳ bị bóp chặt. Hoảng hốt, Khiết Nhi kêu lên:
- Không… Đừng…
Vẫn đôi mắt bình lặng như nước, Phạm Vĩnh Kỳ nhẹ nhàng:
- Bóp mạnh hơn một chút, ngài sẽ không phải nghe những lời trái tai gai mắt nữa. Nhưng, ngài cũng sẽ mất hết, chỉ còn là một bạo chúa mà thôi.
Thiệu Khải Đăng dừng tay. Một chút thẫn thờ trong mắt hắn. Tại sao hắn không làm Huyết Ma cao cao tại thượng? Năng lực của Huyết Ma đủ làm chủ ma giới. Đó là vì hắn sợ, sợ nỗi cô đơn tột cùng trong máu.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468379/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.