Hạ Triều Dương là công chúa của Vịnh Thùy quốc, nhan sắc như hoa nở, mỹ lệ vô song. Dường như tạo hóa hối hận bởi đã ban cho nàng tính nết chua ngoa, lo nàng không lấy được chồng nên định bồi thường bằng nhan sắc.
-Công chúa ơi…Chúng ta hình như…Hình như đi lạc đường rồi.
Thu Cúc níu lấy tay Triều Dương, sợ sệt. Nàng công chúa kia rõ ràng cũng sợ đến tái mét mắt mày nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, gắt lên:
-không việc gì phải sợ…Có ta đây.
Thu Cúc méo miệng, than thầm ” Vì vậy em mới sợ đó chứ!”
Nếu không phải vì công chúa không nghe theo lời Dạ tướng quân, thúc ngựa một mình đuổi theo con thỏ bạch thì đâu đến nỗi…Tướng quân đã bảo, nơi này mà bạch thố xuất hiện, rõ ràng là có bất thường…
-Cút đi!
Bên tai đột ngột vang lên tiếng của ai…Đều đặn vang vang…Rõ ràng…
-Cút đi!
-Công chúa ơi!
Thu Cúc run rẩy níu chặt lấy Triều Dương hơn. Nguy hiểm quá. Rừng lại vắng lặng, rủi có gì:
-Đau ta…
Triều Dương cũng nghe tiếng nói đó…Xung quanh không có bóng người….Nàng vô thức lùi vào phía trong, tay đặt lên chuôi gươm:
-Cút đi…
Cái tiếng đó lớn hơn…Kèm theo đó là tiếng xào xạt…Tiếng bước chân…Có người…
Không phải là một, mà có rất nhiều người. Nhìn thấy hai chủ tớ nàng, chúng dừng lại.
Tiếng ” Cút đi” càng lớn hơn, không kiêng dè…
Gã thanh niên có vẻ là đầu lĩnh, tay cầm một tảng đá, ném nhanh về hướng tiếng động.
Im bặt
-Nghe thêm một lần nữa…Ta đốt rừng!
Hắn quay sang hai chủ tớ Triều Dương:
-Đi đâu đây?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468422/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.