◎ Cung phụng thần linh ◎ Trong ký túc xá của Hoa Cương, Vân An ngồi trên giường, còn Hoa Cương ngồi trên ghế, một người lo lắng bất an, người kia thì thả lỏng tự nhiên. Bên ngoài, tiếng đập cửa của Lâm Lương vang lên không ngừng. Anh tức giận dùng nắm tay đập cửa, tạo ra những tiếng ồn ào vang dội, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm. "Anh Hoa Cương..." Vân An bất an xoắn lấy góc áo của mình, tiếng đập cửa điếc tai như đập thẳng vào lòng cậu khiến cậu không ngồi yên được. "Chúng ta để Lâm Lương ngoài cửa như vậy, có phải không hay lắm không?" Hoa Cương với đôi lông mày sắc nét, khẽ nhếch miệng, biểu hiện chút trào phúng. "Cô luyến tiếc à? Vậy thì bây giờ cô có thể mở cửa, ra ngoài và để anh ta đưa cô về." "Không... không phải ý đó." Vân An lắp bắp. @ThThanhHinVng Cậu không hiểu tại sao mình lại như vậy. Khi đối diện với người khác, cậu có thể bình tĩnh tự nhiên, nhưng cứ nhìn vào mắt Hoa Cương là cậu lại không nói được lời nào. Điều này khiến Vân An cảm thấy bực bội với chính mình. Cậu chống tay lên giường, cúi đầu nhìn xuống, đôi lông mày dài nhíu lại, môi hồng mím chặt, trông vẻ rất hối hận. Tâm trạng khó chịu ban đầu của Hoa Cương nhanh chóng chuyển biến tốt, như một ngày hè nhiều mây bỗng trở nên tươi sáng. Hắn đứng dậy, đi đến cửa và mở cửa. Giọng nói lạnh lùng không chút ấm áp, hắn quay lại nhìn Vân An, ra hiệu cho cậu nói chuyện. Ngoài cửa, tay Lâm Lương đang đấm cửa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3008997/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.