◎ Đừng nghĩ tới chuyện trốn tránh ◎ Bốn người bước ra hàng hiên, khung cảnh trong khu dân cư đã trở lại bình thường. Những bóng đen mờ mịt, âm thầm xuất hiện như những bóng ma, giờ đây đã tan biến hoàn toàn, không còn một dấu vết. Nhận thấy Vân An đang cố giấu nỗi sợ hãi, cậu ngại Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển có mặt nên hai người đành phải buông tay Vân An ra. Tuy nhiên, hắn cố tình đi sát bên cạnh cậu, vai kề vai, giúp trái tim đang bất an của Vân An nhanh chóng yên ổn trở lại. @ThThanhHinVng Bốn phía khu dân cư đều tối om, chỉ có linh đường ở trung tâm là sáng trưng với ánh đèn, tiếng người rộn rã, nhộn nhịp không kém gì ban ngày. Dù đã khuya, số người đến xem lễ tang không những không giảm mà còn tăng lên. Vân An và mọi người khi còn đứng ở hành lang đã nghe tiếng kèn xô-na và những âm thanh khóc lóc rền rĩ từ phía linh đường, tiếng khóc truyền qua loa vang vọng rất xa. Tiếng khóc nghe có vẻ đau đớn, buồn bã đến nao lòng. Nếu chỉ mới nghe, cậu sẽ nghĩ rằng đó là nỗi đau khổ thật sự, nhưng thực ra chỉ là những tiếng than vãn không chút nước mắt. Mọi người xung quanh dường như đã quen với cảnh này, nhưng với Vân An và những người bạn của cậu, điều này lại có chút đáng sợ và gây ám ảnh. Vừa thấy bóng dáng Vân An xuất hiện, người thân trong gia đình nhà họ Lâm quanh linh đường lập tức xôn xao, xúc động nhất là bà ngoại của Vân An -
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009071/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.