◎ Cõng em ◎ Nghe tiếng nói quen thuộc, tâm trí Vân An dần trở lại, giống như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ dài. Cậu ngồi trên mặt đất khô cứng nứt nẻ, ngửi thấy mùi bùn đất lẫn mùi cỏ dại xộc vào mũi. Khuôn mặt trắng nõn của Vân An ửng đỏ vì khóc, hàng mi cong dày run rẩy không ngừng, vài giọt nước mắt còn đọng trên lông mi trông như những hạt ngọc trai nhỏ. Chiếc mũi xinh xắn hồng lên, dáng vẻ đầy tội nghiệp làm người ta không khỏi thương xót. @ThThanhHinVng Hoa Cương đã tức tốc đến ngay trong đêm. Hắn mặc chiếc áo sơ mi dài tay kẻ caro màu đen, bên trong là áo phông trắng đơn giản, nhìn rõ nét mệt mỏi. Hắn ôm chặt eo Vân An, đôi mày hắn chau lại, ánh mắt đen láy đầy sự thương tiếc và bất lực. Vân An nép vào vòng tay của Hoa Cương, như một chú chim nhỏ tìm về tổ, tay cậu nắm chặt vạt áo của Hoa Cương, khóc không thành tiếng nhưng nước mắt từ từ thấm ướt áo phông của hắn. "An An." Hoa Cương gọi nhẹ nhàng, như sợ làm cậu giật mình. Mặc cho Vân An cố né tránh, hắn vẫn kiên quyết giữ cằm của Vân An, buộc cậu phải ngẩng đầu lên một chút. Trong ánh trăng mờ ảo, Vân An thấy hình ảnh mình khóc đầy nước mắt phản chiếu trong đôi mắt đen nhánh của Hoa Cương. Vân An quay đi, vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng nói: "Em... em không muốn khóc đâu, nhưng nước mắt nó cứ tự chảy thôi." Vân An nghe thấy tiếng cười khẽ của Hoa Cương, mặt cậu lúc này chuyển
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009085/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.