◎ Nến tắt ◎ Khi hơi cựa quậy nhưng thấy Hoa Cương không chịu thả mình xuống, Vân An đành đỏ mặt nằm yên trên lưng hắn. "Bà ngoại, con không sao đâu." Vân An quyết định không kể lại những gì vừa xảy ra cho bà ngoại, vì dù có kể cũng không giúp ích gì, chỉ khiến bà thêm lo lắng và buồn rầu. @ThThanhHinVng Hơn nữa, Vân An cũng có những suy tính riêng. Theo như gia đình họ Lâm thường nói, dù bà cố có ý định trả thù thì họa cũng không nên kéo dài đến bốn đời, theo lý sẽ không gây hại cho Vân An. Thế nhưng, việc bà cố liên tục đưa cậu vào tình cảnh nguy hiểm thật sự không bình thường. Nếu bà ấy thực sự muốn hại Vân An thì ngay từ lần gặp đầu tiên trong phó bản, bà ấy có thể ra tay giết cậu rồi. Nhưng bà ấy không làm vậy, thậm chí còn tỏ ra rất hiền từ. Đến giờ, Vân An vẫn nhớ nụ cười ấm áp, dịu dàng của bà cố, không tài nào liên kết nổi bà ấy với hình ảnh thi thể nữ sưng phù bên trong giếng nước kia. Chắc chắn trong chuyện này còn ẩn chứa một bí mật và chìa khóa để giải mã bí mật ấy có lẽ nằm trong chuyến thăm mộ lần này. Hai chân trắng ngần của Vân An đung đưa bên cạnh Hoa Cương, cậu thật sự không ngờ bà ngoại lại mạo hiểm ra ngoài tìm mình giữa đêm khuya như vậy. Lúc này, cậu muốn tìm một cái cớ để giải thích nhưng lại không nghĩ ra được gì. "Bà Bội Nga, đường vào thôn tôi không quen lắm nên tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009086/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.