◎ Bị quỷ ám ◎ Lời nói của ông Dương mù vừa dứt, Lâm Thế Thành lập tức đứng yên như bị trấn áp. Lúc đầu, ông nghĩ rằng ông Dương mù đang cố tình nói ông không có tư cách để lo liệu việc tu sửa mộ chỉ vì muốn Lâm Thế Bình đảm nhận. Rõ ràng hai người bọn họ đã âm thầm thông đồng từ trước. @ThThanhHinVng Nhưng hiện tại, ông Dương mù lại nói rằng cả hai anh em đều không thể làm nổi. Vậy phải làm thế nào đây? "Thầy Dương, ngài nói "đại hung" là ý gì? Thật sự không còn chút hy vọng nào sao?" Lâm Thế Thành không nhịn được mà hỏi. Ông Dương mù vẫn giữ bộ mặt vô cảm, khác hẳn với vẻ trước đó, nhìn như một bức tượng bằng nhựa, đôi mắt đen láy dường như còn ánh lên vẻ kỳ lạ khi nhìn chằm chằm vào Lâm Thế Thành. Một cơn gió từ đâu thổi đến, làm lá cây xung quanh xào xạc khiến Lâm Thế Thành rùng mình, khuôn mặt đầy sợ hãi khi nhìn về phía ông Dương mù, trong mắt ông ta tràn ngập sự kính sợ và hoảng hốt. "Cả ông và Lâm Thế Bình đều có mệnh cách quá nhẹ, không thể áp chế được, muốn lo liệu việc tu sửa mộ và dựng bia cần người có mệnh cách nặng để trấn giữ oán khí, không bị nhiễu loạn. Người có mệnh cách nhẹ nếu cưỡng ép làm việc này thì cũng không phải không thể, nhưng hậu quả thế nào tôi không dám đảm bảo. Đây là chuyện sinh tử, phú quý do trời định." ông Dương mù nói rõ ràng, không mập mờ. @ThThanhHinVng Lâm Thế Thành thẫn thờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-kieu-diem-bi-hien-te-sau-nam-thang/3009087/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.