Phố dài Đế Đô, trong hẻm nhỏ yên lặng, trước cửa tiểu điếm Phương Phương.
Ánh trăng trong trẻo mà lạnh lùng từ trên cao chiếu xuống, chiếu lên người con chó đen mập mạp đang bước đi nhẹ nhàng như mèo trong hẻm nhỏ, kéo ra một chiếc bóng thật dài trên mặt đất.
Chó đen đưa mắt thản nhiên nhìn con lừa ngốc trước mặt, một con lừa ngốc dám cầm chủy thủ đâm cẩu gia...
Giờ phút này trong lòng hòa thượng Thượng Đức phảng phất như đã quên đi một vạn con chó mực trong quá khứ, trước mắt chỉ còn lại con chó đen mập mạp này... Một con chó lại có thể mở miệng nói chuyện, chuyện này rút cuộc là thế nào?
Cố nén sợ hãi trong lòng, hắn từ trên mặt đất bò dậy, trăm mối suy nghĩ, thoáng cái đã hiểu rõ tình huống.
- Một con chó có thể nói... Thật sự có con chó đặc biệt như vậy sao! Đây không phải là con linh thú đáng sợ mà Triệu Mộc Sinh nói tới sao?
Trong lòng hòa thượng giống như có lôi đình xẹt qua, trong nháy mắt chiếu sáng mọi thứ, nhìn con chó đen kia giống như thấy quỷ.
Linh thú cường hãn mà hắn đề phòng hồi lâu thì ra chính là mục tiêu hôm nay hắn định đi ăn trộm. Giờ phút này hòa thượng Thượng Đức thật sự muốn chửi bậy, trong con ngươi hắn đã chan chứa nước mắt, khuôn mặt bi phẫn, cảm giác mình bị lừa gạt thật sự.
Tại sao linh thú cường đại có thể là một con mập chó chứ? Tại sao một con chó mập lại có thể là một con Linh Thú cường đại?
Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-thuc-gia-o-di-gioi/193536/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.