Cậu sinh ra ở quê, từ nhỏ đã chơi cùng các anh trong thôn.
Học sinh trong trường hầu hết lấy việc học làm chính, không chơi với cậu nhiều. Ngược lại tới trường thể thao, cùng huấn luyện cùng đùa giỡn, có vài phần cảm giác ở nông thôn.
Phó Tích Niên thích huấn luyện cùng với họ, cộng thêm nhỏ tuổi luôn tràn trề sức lực.
Cậu cũng không bỏ bê môn văn hóa, chỉ khoảng ở tầm trung, sáu mươi người trong lớp, cậu có thể xếp ở vị trí hơn hai mươi, cũng được.
Chia tay với con trai.
Lục Ngọc về nhà thay một chiếc váy đen và đeo một sợi dây chuyền trân châu, đều là đồ mua ở Hồng Kông.
Hồng Kông quả thực là thành phố thời thượng, ở đó rất nhiều cửa hàng riêng của minh tinh điện ảnh, đều là quần áo mua từ toàn cầu về.
Mỗi lần cô tới loại cửa hàng này đều có thể dạo rất lâu, luôn có thể chọn được kiểu dáng mình thích.
Giống như chiếc váy đen này, mô phỏng trang phục riêng của minh tinh Hollywood. Sau khi mặc vào, cao quý trang nhã, cộng thêm sợi dây chuyền trân chấu, bới tóc lên cực kỳ đẹp.
Phó Cầm Duy thích xem cô mặc váy, mỗi lần ánh mắt đều giống như sói đói chưa ăn no vậy.
Lục Ngọc cũng thích nhìn anh vì mình mà trở nên mất lý trí không nho nhã.
Lục Ngọc thay đồ xong, ngồi lên xe taxi, đến nhà hàng này. Sau khi tới, có nhân viên phục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1817474/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.