Tiêu Thái Liên bồng cháu vào bếp.
Vừa đi vào, mùi thơm càng đậm, gân bò Lục Ngọc hầm đã sôi ồn ột.
Hầm gân bò cần thời gian dài một chút mới mềm rã thấm vị, bây giờ còn chưa chín tới, nhưng đã tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.
Hơn nữa trong nồi còn hấp màn thầu.
Tiêu Thái Liên hấp màn thầu cả đời cũng không biết Lục Ngọc hấp màn thầu thế nào, màn thầu cô hấp vô cùng mềm mại.
Cho dù cuộn thành một cục rồi mở ra cũng có thể bung ra, không hề thua kém gì bánh mì bên ngoài.
Lục Ngọc hầm hai cái chân bò, không chỉ mẹ chồng thèm, ngay cả con trai cũng ư hử ư hử.
Lục Ngọc lập tức tới bồng con trai, con trai ở trong lòng cô càng thêm phấn khích.
Lục Ngọc dùng ngón tay chọt nhẹ vào gương mặt mềm mại của cậu: “Mèo tham ăn có phải đói rồi không, bây giờ con còn chưa thể ăn, lớn hơn chút nữa mới được!”
Tiểu Tích Niên bây giờ còn uống sữa, mong mỏi nhìn một lúc, cái đầu mềm mềm dán vào trong n.g.ự.c Lục Ngọc.
Tiêu Thái Liên nhìn mà ngưỡng mộ, đứa nhỏ này quá hiểu chuyện, hơn nữa còn đẹp trai như vậy, vô cùng đáng yêu.
Lục Ngọc bồng con rời khỏi nhà bếp, dù sao vừa mới thêm nước, hầm thêm một lúc cũng sẽ không khô nồi.
Nồi sắt củi hầm một tiếng, chân bò cũng sắp rã rồi, đụng một cái cũng rung rung lên.
Lục Ngọc đựng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1817768/chuong-356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.