Xưởng trưởng Lưu vừa nhìn liền sáng mắt, một cô gái ăn nói lưu loát, khí chất toàn thân rất tự tin. Ông ta đi họp suốt cả năm, trong tỉnh ngoài tỉnh đều có, từng gặp qua rất nhiều người.
Thấy Lục Ngọc không giống người tới từ vùng quê nhỏ, cười nói: “Cô biết tôi?”
Lục Ngọc nói: “Phân bón do xưởng của các ông sản xuất đã tăng sản lượng bao nhiêu lương thực, ông là người nổi tiếng trong huyện.”
Xưởng trưởng Lưu mỉm cười, nói: “Nhờ phúc của phân bón chúng tôi.” Nhắc tới phân bón, đó thật sự là đồ không thể thiếu nhất trong lòng người trồng hoa màu.
Trong lòng xưởng trưởng Lưu cũng kiêu ngạo, xưởng phân bón của họ là xưởng lớn nộp thuế trong huyện, còn vượt mặt cả xưởng gang thép. Năm nào cũng được tỉnh khen ngợi.
Bao nhiêu người muốn kết giao với xưởng trưởng Lưu nhưng không được, có lẽ những người khác không biết, xưởng trưởng Lưu có một sở thích, đó chính là ăn mỹ thực, nếu không phải có lý do này, xưởng trưởng Lưu sẽ không nói chuyện với đại biểu nông thôn.
Lục Ngọc là làm bừa làm bãi lại lọt được vào mắt ông ta.
Xưởng trưởng Lưu có vài phần tiếc nuối: “Tới muộn rồi, mì cũng không ăn được mấy miếng, không biết ở đây còn có đồ ăn.”
Ông ta ăn ở nhà ăn trong xưởng, đồ ăn do nhà ăn làm, bất kể là món gì cũng chỉ có một vị. Ông ta đã sớm ăn ngán rồi.
Lục
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1817896/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.