Phó Cầm Duy đi tới lý luận với bác gái!
Bác gái ở trên con đường này xưng bá xưng vương nhiều năm, bình thường quát tới quát lui, có đôi vợ chồng nào bị nhắc nhở mà không xấu hổ đỏ bừng mặt.
Lần đầu tiên gặp phải người lì lợm như vậy, khiến quyền uy của bác gái bị khiêu khích nghiêm trọng, bèn phân bua với Phó Cầm Duy, ai biết anh thế mà còn là sinh viên đại học, nằm lòng luật hôn nhân.
Bác gái nói chính sách với anh, anh giảng giải từng dòng đại cương chính sách gần đây với bác gái.
Sắc mặt bác gái đỏ bừng lên, hoàn toàn không ngờ, bà ta ngay cả điều lệnh điều lệ cũng không hiểu bằng đối phương.
Bác gái nhìn đối thủ ở con phố khác xa xa cũng đang xem trò cười của mình, giả vờ thiếu kiên nhẫn vung tay: “Được được được, đừng ảnh hưởng tôi làm việc.” Bà ta thật sự không chọc nổi.
Lục Ngọc ở bên cạnh nhìn chằm chằm, mỉm cười cong mắt nhìn anh.
Phó Cầm Duy thành công, sau đó nắm tay Lục Ngọc, dùng tư thái của người chiến thắng tiếp tục đi về trước.
Ra khỏi con đường này.
Lục Ngọc không nhịn được vẫn cười thành tiếng, vì nắm tay mà tranh cãi với bác gái giống như chuột thấy mèo, cũng chỉ có anh.
Phó Cầm Duy nhìn cô, ánh mắt rất nghiêm túc: “Cười gì?”
Một bàn tay của Lục Ngọc vẫn luôn bị anh nắm lấy, tay còn lại giơ ngón cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1817914/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.