Lục Ngọc làm lưu loát, đều không cần hai người phụ.
Cũng coi như là hưởng được phúc của con gái!
Bánh bao bỏ lên nồi hấp, mọi người lại cùng chị hai Lục quay về, giành nói trước: “Trưởng thôn chúng ta không cho nuôi heo, nói giờ đã là mùa thu, heo không dễ tăng trọng. Chỉ có thể dựa vào thức ăn gia súc và nước gạo. Bây giờ mọi người nghèo, nào có nước gạo dư, thức ăn gia súc rất đắt.”
Không đồng ý nuôi heo trong thôn, khiến mọi người vô cùng thất vọng.
Chị hai Lục nói: “Trưởng thôn nói cũng có lý. Nếu là người không biết nuôi heo, nuôi không tốt, heo sẽ không mập.” Nuôi không tốt chỉ tổ lãng phí tiền.
Mọi người nghe xong cũng có lý.
Lục Ngọc vểnh tai nghe, cô chưa thôi hi vọng với chuyện nuôi heo. Quay về suy nghĩ kỹ càng, xem có thể nghĩ ra phương án khả thi không, sau đó nói với trưởng thôn!
Bây giờ nhìn nhà họ Lục khổ tận cam lai, con gái lớn thoát khỏi hố lửa, tuy con hai gả cho một người què, nhưng nhà chồng thương chị ấy, kết hôn xong sống sung sướng hơn khi ở nhà mẹ, Lục Ngọc cũng như vậy.
Người xung quanh ngộ ra, sau đó vội vàng nói lời dễ nghe với mẹ Lục, mẹ Lục cũng vui.
Thời gian buổi trưa quý giá, qua lúc nữa họ còn phải ra đồng làm việc. Cũng không tiện nán lại lâu, quay về ăn miếng cơm còn nhanh chóng ngủ một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1817927/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.