Những lời Lục Ngọc nói đều là sự thật, mẹ Lục Ngọc vừa nãy còn sợ con gái đắc tội người ta, nhưng sau khi nghe thấy cô kể ra những khổ sở trong nhà mình, nhất thời không nhịn được bật khóc, nghe thấy tiếng khóc tỉ tê kiềm nén của bà ấy đều cảm thấy đáng thương.
Cha Lục Ngọc khóc tới vỗ n.g.ự.c giậm chân, ấm ức nhiều năm như vậy khiến một người đàn ông thân cao bảy thước quỳ xuống trước mặt bà nội Lục, dập đầu bịch bịch như điên: “Mẹ, mẹ đánh chế.t con đi, cho Ngọc Nhi một con đường sống, con chỉ còn một đứa con gái như vậy.”
Chẳng mấy chốc, trên trán đã ứa máu.
Mẹ Lục Ngọc vô cùng thành thật, cũng quỳ xuống theo: “Cha nó, chúng ta là người hạ đẳng, lấy dây thừng siết cổ chế.t cho rồi, bầu bạn trên đường hoàng tuyền, Ngọc Nhi…Ngọc Nhi mệnh khổ của mẹ.”
Những người có con cái trong thôn đều không nhịn được ch ảy nước mắt. Ngay cả Tiêu Thái Liên và chị ba Phó ở bên cạnh cũng không nhịn được lau nước mắt.
Anh ba Phó ở bên cạnh nói: “Phi, đúng là không phải người!”
Bà nội Lục tức điên, chửi mắng cha mẹ Lục Ngọc đang quỳ trên đất: “Đều tới bức tao, nghiệt chướng, lúc đầu không nên sinh ra mày, đáng bị trời đánh chế.t.”
Trưởng thôn Vương vội vàng đỡ cha mẹ Lục Ngọc dậy.
Trưởng thôn nói: “Ba trăm tệ mau chóng trả cho nhà họ Phó, nếu chuyện này ầm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1818094/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.