Cái sân nhà Lục Ngọc to, có thể làm to một chút, mời cha mẹ Lục Ngọc tới, ăn tết coi trọng náo nhiệt, nếu không cha mẹ Lục ở trong căn nhà nhỏ ngột ngạt đó có gì ngon đâu.
Người nhà họ Lục không hưng vượng, lần trước cha Lục uống rượu với tiểu bối nhà họ Phó đến tình cảm, vẫn mong uống tiếp với họ.
Người trong thôn nghe nói thông gia hai bên cùng nhau ăn tết, thật sự là lần đầu tiên. Đều có chút ngưỡng mộ, nhìn xem người ta ít nhất nhà cửa an ổn, còn có thể tụ tập lại cùng nhau!
Lần này mỗi nhà đều chi ra chút đồ, chị hai chi một con gà, chị ba đặc biệt nhờ người mua cá sống, nước sông mùa đông đều đóng băng, cá sống rất hiếm. Chị cả lại mua một ít đồ chín.
Những cái khác Tiêu Thái Liên và mẹ Lục cùng nhau bỏ ra.
Nấu mười hai món, mỗi món phân lượng đều rất lớn, có thể ăn thoải mái.
Món chính là màn thầu và há cảo vẫn chưa gói. Đều là bột mịn, riêng nhân đã có hai loại.
Lục Ngọc muốn tới gói, nhưng người trong nhà đều nói cô vất vả, chuyện này cao thấp gì để người khác làm.
Thế là Lục Ngọc cùng mẹ nuôi đợi ăn cơm, cảm giác này thật mới mẻ.
Chẳng mấy chốc đã có thể ăn cơm rồi. Bây giờ thân thể của mẹ nuôi cũng tốt lên một chút, có thể ngồi ăn cơm cùng mọi người, lúc ăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/198872/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.