Sau khi xong việc, Tạ Lãng lau rửa sạch sẽ cho Lê Giang Dã xong mới bước vào phòng tắm.
Anh không bật đèn, chỉ đứng dưới vòi hoa sen để dòng nước ấm chảy qua tóc, vai và lưng mình.
Tiếng nước chảy dường như rất lớn, anh đứng trong làn nước mà lại có cảm giác như mình đang đắm mình trong dòng sông chảy xiết.
Trong bóng tối, dường như Tạ Lãng lại nhìn thấy cơ thể của Lê Giang Dã——
th*n th* tr*n tr** ấm áp, còn cả đôi mắt đẹp ướt át khiến anh ngẩn ngơ.
Tạ Lãng vẫn cảm thấy như có dòng điện nhẹ chạy trong người mình bởi cảnh tượng đó, kh*** c*m x*c th*t mạnh mẽ tới nỗi khiến anh không thể từ bỏ, không thể không nhớ lại, mạnh đến mức khiến anh cảm thấy tội lỗi.
Cơn thèm khát d*c v*ng trào dâng đến nỗi Tạ Lãng phải nhắm chặt mắt lại trong bóng tối.
Mỗi lần sau khi cùng Lê Giang Dã l*m t*nh, anh đều sẽ phải ở một mình một lúc.
Tạ Lãng nhớ lại khi còn nhỏ, mỗi lần bản thân làm sai điều gì đó đều sẽ bị mẹ nhốt trong phòng giam ở nhà, đó cũng là một nơi có không gian tối tăm và chật hẹp.
Ban đầu khi ở trong đó sẽ cảm thấy hoảng hốt và sợ hãi, nhưng dần dần lại cảm thấy một không gian như vậy rất an toàn.
Một khi đã ở trong đó thì hoàn toàn có thể đánh giá thấu đáo việc mình đã làm sai, hình phạt đã không còn là hình phạt nữa, mà là một kiểu dạy dỗ là con đường phải đi để trở nên xuất sắc.
Giống như câu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013286/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.