Lê Giang Dã hơi mất ngủ.
Mưa rả rích rơi bên ngoài suốt nửa đêm, cậu nép thân mình bé nhỏ vào trong lòng Tạ Lãng, nhắm mắt lại suy nghĩ lung tung, mãi đến tận hai ba giờ sáng mới ngủ thiếp đi.
Tạ Lãng sẽ luôn dậy vào lúc bảy giờ sáng, bất kể là tối hôm trước mình đi ngủ vào lúc mấy giờ.
Anh không đánh thức Lê Giang Dã, sau khi thức dậy thì đi vào phòng tắm rửa mặt đánh răng, lúc mở tủ ra lại trông thấy hai chiếc bàn chải điện được sắp xếp ngay ngắn cùng với hai chiếc cốc súc miệng màu xám nhạt đặt cạnh nhau.
Hai chiếc cốc kia là một đôi, khi đặt cạnh như thế này, hai chú vịt con màu vàng sẽ nghiêng đầu qua cổ chạm vào nhau, trông rất thân mật——
Mấy cái này là Lê Giang Dã mua về.
Tạ Lãng phải từ từ xoay miệng cốc lại, để lấy cổ con vịt con của mình ra khỏi cổ chú vịt kia.
Khăn mặt cũng là một đôi, chỉ là lần này thay cho đôi vịt con là hai chú rái cá đang thảnh thơi lướt trên mặt nước.
Tạ Lãng không hiểu về những thứ nhỏ bé không thiết thực nhưng lại có cảm giác thiết kế tinh tế này, nhưng cũng chính vì điều đó, nên mới có một cảm giác sợ hãi cần phải được cẩn thận suy ngẫm.
Sau khi dùng khăn xong, anh lùi lại một bước, mất một lúc mới chợt nhận ra có điều gì không ổn, Tạ Lãng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013287/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.