"Anh Lãng..."
Đêm đầu tiên Lê Gia Minh đến, Lê Giang Dã trằn trọc không ngủ nổi nhưng vừa mở miệng, Tạ Lãng đã sớm ngắt lời: "Không được!"
"Sao anh biết được em nhất định sẽ hỏi cái đó." Lê Giang Dã hơi ấm ức, cậu ngừng một chút lại không nhịn được nài nỉ Tạ Lãng: "Thật sự không thể cho Lê Gia Minh lên giường ngủ được sao? Anh nghe đi, nó lại rên ư ử kia kìa. Lê Gia Minh còn nhỏ, sau này lớn rồi em sẽ không cho lên giường nữa đâu."
"Không được." Lần này Tạ Lãng rất kiên quyết, kiên quyết đến mức dù phải đối mặt với sự làm nũng đầy hấp dẫn của Lê Giang Dã, anh vẫn không thay đổi quyết định.
Vào lúc đó, anh đột nhiên cảm thấy rằng chọn một chú chó con bám người quá, thực ra lại có phần lấy đá đập chân mình.
Lê Giang Dã thậm chí còn lườm anh vì Lê Gia Minh.
Khó có thể nói được ánh mắt kia là có ý gì, rõ ràng là hơi không vui, nhưng đuôi mắt của chàng trai trời sinh lại có chút sắc đỏ quyến rũ.
Lúc lườm người khác, trong sự tức giận lại mang theo vẻ mê người.
"Bây giờ chiều nó quen rồi là sau này khó bảo lắm!" Tạ Lãng không kiềm được, giải thích thêm: "Nghe lời đi!"
Nửa câu trước là anh đang nói Lê Gia Minh, nhưng đến nửa câu sau lại vụng vễ dỗ người bằng mấy lời nhẹ nhàng.
Khi Tạ Lãng hạ giọng, thanh âm lạnh lùng như ánh trăng, nghe cực kỳ hay.
Lê Giang Dã hừ một tiếng rồi bất ngờ quay lưng về phía anh, hiển nhiên là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013291/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.