"Tiểu Dã, chuyện lần trước chị nói với em, suy nghĩ đến đâu rồi? Thực ra em cũng đang học năm cuối, sau này ra ngoài thì vẫn phải tìm nơi thực tập—— cái khác thì không nói nhưng chị dám bảo đảm, đãi ngộ ở chỗ chị không hề tệ hơn bất cứ nơi nào khác."
"Đàn chị, điều này đương nhiên là em biết." Lê Giang Dã vốn đang chống tay xuống đất, lúc này nửa người trên cũng nằm rạp xuống.
Nghe tiếng Nhậm Nhứ Nhứ đi tới, cậu lập tức ngẩng mặt lên nói chuyện với cô, trên sống mũi thẳng tắp đang chảy xuống hai giọt mồ hôi.
Mỗi lần hoàn thành bài tập riêng cho cá nhân trong trung tâm của Nhậm Nhứ Nhứ, cậu đều có thói quen giãn cơ, đôi lúc còn múa một đoạn khi có tâm trạng.
Động tác xoạc chân của Lê Giang Dã thật sự rất đẹp.
Dù có xem bao nhiêu lần đi chăng nữa, Nhậm Nhứ Nhữ vẫn sẽ thấy ngưỡng mộ trong lòng——
Lưng cậu dựa vào tường, đôi chân mảnh khảnh duỗi lên cao thành một đường thẳng tắp, vòng eo vừa thon vừa phẳng.
Thực ra rất ít người, có thể duy trì được dáng vẻ non nớt mềm mại sau khi trưởng thành trong một khoảng thời gian dài như vậy, đó là một cảm giác uyển chuyển nhẹ nhàng mà không phí tẹo sức lực nào.
"Nhưng mà em vẫn không đồng ý." Nhậm Nhứ Nhứ định hút thuốc, nhưng nhớ ra mình còn đang ở trong phòng tập múa, cô có chút bực bội khẽ hất tóc mình.
"Đàn chị, không phải là em đang nghĩ đến chuyện đãi ngộ gì đâu." Lê Giang Dã nghĩ một hồi, lát sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013292/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.