Trong phòng chỉ có tiếng đóng sầm cửa lại khiến Lê Gia Minh nôn nóng, so với lúc này, sự im lặng của Tạ Lãng dường như là quá lâu.
Hơi thở của anh nặng nề và gấp gáp, anh cảm mình đang cực kỳ xao nhãng——
Mà xao nhãng là một trạng thái cực kỳ nguy hiểm.
Tạ Lãng không còn cách nào khác ngoài chậm rãi ngồi xổm xuống, gắt gao ôm lấy vòng eo thon tựa cánh hoa của Lê Giang Dã.
Trăng tròn vành vạnh xuyên qua cửa sổ như muốn len lỏi vào căn phòng nóng như thiêu đốt, chiếu sáng cơ thể của cậu trước mặt anh.
Những hình xăm đen như mực lem luốc trên da thịt trắng như tuyết, từng chấm mực được đẩy vào đỉnh xương mu tựa như được thêu lên.
Lê Giang Dã nói, đó là anh.
Đó là Tạ Lãng, người mãi mãi in dấu trên cơ thể của cậu.
Ý nghĩ đó đáng sợ đến mức không thể suy ngẫm, không thể diễn tả được.
Tạ Lãng chỉ cảm thấy mình như con thuyền nhỏ, vùng vẫy chống đỡ trong biển khổ xối xả.
"Đau không?"
Tạ Lãng cứ như vậy ngồi xổm trước mặt Lê Giang Dã, ngẩng đầu lên hỏi.
Khoảnh khắc ấy khiến anh nhận ra, mình hiếm khi nhìn cậu từ góc độ này.
Chàng trai cũng đang cúi đầu nhìn anh.
Tạ Lãng chợt nhận ra rằng đôi mắt của cậu không giống với Lê Diễn Thành một chút nào, khi hàng mi cụp xuống càng có vẻ u sầu, đuôi mắt híp lại mang theo vệt đỏ, vì vậy khi nước mắt rơi xuống sẽ giống như cánh hòa tàn bay trong gió mặc cuộc đời nhào nặn.
"Anh Lãng... đau..."
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013293/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.