"Tuyệt thật, nửa đêm rồi mà vẫn náo nhiệt như vậy!" Lê Diễn Thành ngồi ở ghế sau, vô cùng thích thú ngắm nhìn cảnh đêm thành phố bên ngoài cửa sổ.
Lúc nãy anh ấy đã uống rất nhiều rượu Sake, nên vừa mới bước ra khỏi nhà hàng Quảng Đông đã bước đi hơi chuếnh choáng, nhưng kỳ lạ là trông anh lại không có vẻ say một chút nào và đôi mắt càng trở nên sáng rõ như thể hơi phấn khích.
"Ừ, đó là khu trung tâm thương mại mới được xây dựng cách đây vài năm." Tạ Lãng trả lời.
"Điểm này ở trong nước đúng là tốt thật, đong đầy hơi thở cuộc sống." Giọng điệu của Lê Diễn Thành rất kì diệu, tựa như lời nhận xét nhẹ nhàng của một người ngoài cuộc không liên quan gì đến bản thân.
Hình như anh ấy đang nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên ngồi thẳng dậy, nói: "Đúng rồi Tạ Lãng, cảm ơn cậu đã giúp tôi sắp xếp chỗ ở, sau này chắc sẽ bận việc ghi hình chương trình và bàn bạc công việc gì đó, người đến người đi e là không ít, thế nên ở bên ngoài vẫn thuận tiện hơn."
Khi anh nói những lời này, chiếc xe mới vừa chậm rãi lái vào lối đi rộng rãi trước đại sảnh của khách sạn Hoài Đình, Tạ Lãng đang ngồi ở vị trí phụ lái, anh nhìn Lê Diễn Thành qua tấm gương trước mặt, hỏi: "Sao đột nhiên lại nói đến những chuyện này?"
Trông anh có vẻ hơi bối rối.
"Thì chẳng phải lâu rồi mới về hay sao?" Lê Diễn Thành nói, "Tôi cũng lâu rồi chưa gặp cậu, nhờ vả thế này cũng thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013297/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.