Lê Giang Dã đợi Tạ Lãng từ Hoài Đình đi ra.
Cơn mưa tầm tã dường như không có dấu hiệu tạnh, cậu co ro ngồi trong trạm xe, tựa như chỉ còn một mình giữa biển đen tăm tối.
Thời gian có lẽ đã mất đi ý nghĩa của mình theo một cách nào đó.
Nói cách khác, ít nhất là trước khi Tạ Lãng đến, thời gian quả thực vô nghĩa.
Cậu không còn gì cả, chỉ còn Tạ Lãng.
Trong đêm mưa, một ngọn đèn xe dần dần rọi qua.
Lê Giang Dã đang ôm lấy đầu gối cũng ngẩng đầu lên, trong nguồn sáng duy nhất ấy, cậu dùng sức chớp mắt, bèn trông thấy một chiếc ô tô đen kịt từ trong màn mưa đi ra, giống như một chiếc thuyền con trôi dạt giữa biển khơi vừa lao ra khỏi sóng nước, đậu trước trạm xe.
...
Tạ Lãng vừa xuống xe, bên tai đã nghe thấy một tiếng nổ lớn, có cảm giác cơn mưa xối xả kia như muốn nghiền nát anh thành bột trong nháy mắt.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã trông thấy bóng dáng mảnh khảnh của Lê Giang Dã đang co ro trong một góc.
Chàng trai ngước lên, khuôn mặt nhỏ nhắn được chiếu sáng rực rỡ bởi ánh đèn pha.
Cả người cậu run lên, giống như một chú chim bị gió bão làm ướt bộ lông, bởi vì quá sợ hãi nên ngay cả run rẩy cũng ngừng lại, chỉ là cứ nhìn anh như vậy——
Như thể đang rụt rè hỏi anh: Anh sẽ cứu em chứ? Tạ Lãng theo bản năng mở rộng vòng tay. Trong giây tiếp theo, Lê Giang Dã ướt sũng lao đến. Vào giây phút ấy, trong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013301/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.