Vậy còn chúng ta? "Anh Lãng, chúng ta thì sao? Giọng nói của Lê Giang Dã run rẩy kịch liệt, cậu ngồi ở trong xe mà lại giống như đang đắm mình trong cơn bão táp. Nhưng đã đi xa đến mức này thì không thể quay đầu được nữa. Mặc dù biết rõ phía trước là địa ngục sâu thăm thẳm, nhưng vẫn cố chấp hỏi: "Anh cảm thấy... chúng ta là mối quan hệ dơ bẩn đó sao?" Tạ Lãng yên lặng nhìn vào môi của Lê Giang Dã. Có chút kỳ quái, đó đã là thời khắc mấu chốt đến như vậy, tựa như sấm sét đang giáng đầy trời. Nhưng vào lúc ấy, ánh mắt anh dường như không thể nhìn đi chỗ khác, mà chỉ chăm chú nhìn vào nơi đó—— Đôi môi Lê Giang Dã run lên, không còn giọt máu. Vậy mà anh lại không thể tập trung. "Tiểu Dã, chúc mừng sinh nhật!" Tạ Lãng nhớ đến buổi tối hôm sinh nhật Lê Giang Dã, anh rất muốn, rất muốn được hôn cậu, thế nên đã làm điều đó. Lê Giang Dã có một đôi môi mềm mại và đầy đặn, với đường viền ở đỉnh môi rõ ràng hơn nữa còn rất đẹp, khi cậu cười, môi châu sẽ bất giác vểnh lên như thể đang cầu được hôn. Vì vậy khi hôn cậu, sẽ giống như hôn một đám mây ẩm ướt trước khi trời mưa. Anh luôn muốn xảy ra nhiều thứ hơn với cậu, thế nên vẫn thường cảm thấy mình thật tham lam. Tạ Lãng đột nhiên giật mình: "Chúng ta..." Mối quan hệ giữa hai người họ là dơ bẩn ư? Trong khoảng không, giống như có một ngọn roi vô hình "vút" một tiếng giáng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013302/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.