Khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Lãng, Lê Giang Dã cảm thấy hô hấp của mình dường như ngừng lại trong giây lát.
Tiếng sóng biển truyền đến từ sau lưng, nhưng Tạ Lãng lúc này đây lại đang đứng trước mặt cậu, chân thực như vậy, chân thực đến nỗi khiến cậu có chút ngẩn ngơ.
Cậu đã nghĩ hai người họ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
"Chỗ tôi có tất cả các loại chip (1),dù sao cũng đã nói trước rồi đấy nhé, thắng thì cậu hưởng còn thua thì cứ tính cho tôi."
(1)= Chip là một dụng cụ đánh bạc sử dụng trong các sòng bài, thường được sử dụng trong các sòng bạc để chơi trò chơi may rủi như poker, blackjack, roulette, ... Nó có hình dáng tương tự như đồng tiền nhưng dày hơn dùng để đặt cược thay cho việc đặt cược trực tiếp tiền hoặc đá quý vì các lý do an ninh. Thực ra ban đầu Vương Tư Ngôn không hề chú ý đến Tạ Lãng đang lặng lẽ đứng trong bóng tối còn vừa đi vừa nói chuyện về những con chip, mãi cho đến khi Lê Giang Dã dừng lại, anh ta mới nhìn theo ánh mắt của đối phương và phát hiện ra có điều gì đó không ổn. "Anh Lãng!" Giọng nói của Lê Giang Dã rất khẽ, khẽ đến mức vừa lên tiếng đã bay theo gió biển, thậm chí Vương Tư Ngôn còn không thể nghe rõ cậu nói gì, nhưng Tạ Lãng, người đứng cách xa bọn họ hơn thì lại nghe rõ, bởi vậy mới bước ra từ trong bóng tối—— Người này rất cao. Cao lớn, hơn nữa còn trầm lặng ít nói. Đó là cảm nhận đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013312/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.