"Con tưởng là mẹ ngủ rồi!"
Tạ Lãng nhẹ nhàng đáp lại.
"Mẹ nghe thấy có tiếng nói."
Tạ Dao vẫn đứng trên cầu thang.
Giọng điệu của bà ấy rất bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi không có bất cứ dao động nào, dường như cũng không có ý trách Tạ Lãng đã quấy rầy mình, nhưng lại không nghe ra được chút cảm xúc thương nhớ nào trong đó.
Thế nên đó chỉ là một dạng câu trần thuật: Mẹ nghe thấy tiếng con đã về. Nơi phòng khách rộng lớn, hết thảy mọi thứ đều được ẩn giấu trong bóng tối. Chiếc đồng hồ quả lắc dáng đứng kiểu cũ phát ra tiếng tích tắc tích tắc theo quy luật, vào mỗi lúc không có ai lên tiếng nói chuyện, đều có thể nghe thấy rõ ràng như thể đang vang lên từ phía sau lưng Tạ Lãng vậy. Từ khi Tạ Lãng bắt đầu biết ghi nhớ, chiếc đồng hồ quả lắc này đã được đặt trong nhà. Sự tồn tại của chiếc đồng hồ đó, dường như là để chứng minh rằng, luôn có một sự im lặng gần như đóng băng trong ngôi nhà này. "Con về... thăm." Khoảnh khắc Tạ Lãng mở lời, mới nhận ra điều này khó khăn đến thế nào. Tất cả những gì bản thân tin tưởng và bám víu đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng khi Tạ Lãng vội vã quay trở lại điện thờ tăm tối của tuổi thơ, anh lại nhận ra không thể nói với mẹ những gì mình muốn được giúp đỡ. "Ở lại qua đêm đi." Tạ Dao nhìn Tạ Lãng một cách chăm chú rồi nói. Mẹ Tạ Lãng có đôi mắt đen láy giống hệt anh, còn cả làn da tái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013311/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.