Khi một sự việc xảy ra quá đột ngột, con người thực sự không thể kịp phản ứng lại được.
Ví dụ như Lê Giang Dã bị Tạ Lãng bế bổng lên rồi cưỡng ép đưa vào thang máy như lúc này đây, đầu óc cậu hoàn toàn là một mảnh trống rỗng.
Thực ra, cho dù có quay ngược kim đồng hồ về lại hai phút trước, để tất cả những chuyện này xảy ra một lần nữa thì cậu vẫn khó thể tin được rằng—— đó chính là Tạ Lãng.
Tại sao Tạ Lãng có thể làm ra chuyện như vậy?
Chính vì những suy nghĩ "tại sao" cứ tràn ngập trong đầu, nên sự phản kháng tức thời của Lê Giang Dã thậm chí không thể gọi là quyết liệt.
Cậu vừa muốn đẩy Tạ Lãng ra, vừa không hiểu chuyện gì mà phải lên tiếng hỏi: "Tạ Lãng, anh muốn làm gì hả? Thả em xuống!"
Thế nhưng người kia vẫn không nói lời nào, cũng hoàn toàn không có ý định buông người ra, ngược lại còn lặng lẽ ôm chặt hơn nữa, chặt đến mức khiến Lê Giang Dã cảm thấy vùng eo của mình như bị siết nghẹt, có phần không thở nổi.
Mãi cho đến khi Tạ Lãng bế thẳng cậu vào trong căn phòng của Hoài Đình, sau đó sải bước đi về phía chiếc giường trong phòng ngủ, Lê Giang Dã mới chậm trễ ý thức được: Điều này là hoàn toàn không đúng.
Tạ Lãng thật sự rất nghiêm túc.
Ngay cả khi Lê Giang Dã vẫn không thể hiểu được sự nghiêm túc này chính xác là gì, nhưng cũng đã đủ để khiến cậu cảm thấy hoảng hốt.
"Tạ Lãng!" Sự phản kháng của Lê Giang Dã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013314/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.