Đây dường như là lần đầu tiên Tạ Lãng nâng niu nơi này đến như vậy, thật ra anh đối với cơ thể của Lê Giang Dã vẫn luôn tràn đầy sự tò mò nào đó, thậm chí còn rất muốn dùng ngón tay hoặc môi mình để khám phá từng tấc từng tấc cơ thể cậu.
Nhưng trước hôm nay, hình như luôn có thứ gì đó vô hình giam cầm Tạ Lãng, mỗi lần gần gũi nhau, bởi vì trong lòng anh luôn cảm thấy mình đã làm chuyện không nên làm, vì vậy không thể làm ra hành động thân mật đến thế này.
Tạ Lãng đặc biệt yêu thích xương mu của Tiểu Dã, nơi đó bằng phẳng, cứng rắn mà nhỏ nhắn, nếu lại đi xuống nữa—— thực ra anh biết là Tiểu Dã cũng rất chăm chỉ cắt tỉa nơi đó.
Chỉ là anh chưa bao giờ nhắc tới, bởi vì mỗi lần tưởng tượng đến hình ảnh kia, anh đều có cảm giác như nhìn thấy một chú chim nhỏ xinh đẹp, đang tỉ mẩn chải chuốt bộ lông mềm mại trước mặt mình và điều này khiến anh cảm thấy rất khó chịu.
Cùng bộ lông được chải chuốt xinh đẹp ấy, mỗi khi Lê Giang Dã được anh chạm vào đều sẽ cảm thấy vô cùng ngại ngùng, mà rõ ràng hay ngượng là thế nhưng lại xăm hình anh ở nơi đó.
Đối với nhiều việc Lê Giang Dã đã làm, Tạ Lãng thực sự không hiểu lắm, anh chỉ vô thức cảm thấy những điều này thật đáng yêu.
Ban đầu Tạ Lãng không quá hài lòng với nụ hôn dịu dàng kia, anh lại dùng răng mình cà vào hình xăm, nhưng cũng không thể nói hành động
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013315/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.