"Đã rõ ạ, giám đốc Tạ yên tâm, em nhất định sẽ làm tốt chuyện này!"
Thư ký Trương cất hợp đồng vào kẹp tài liệu, thoạt nhìn như có vẻ đang nói đến bản hợp đồng Tạ Lãng vừa mới ký xong, nhưng thực ra ý của cậu ta là đang muốn nói, nhất định sẽ xử lý ổn thỏa chuyện của Lê Giang Dã.
Tạ Lãng cũng không nói gì nữa.
Anh đứng lên, xoay người lại đối mặt với tấm cửa sổ sát đất của văn phòng, nhìn vào bầu trời bên ngoài, gương mặt phản chiếu trên mặt kính bóng loáng, vẻ mặt có chút u ám.
Có rất ít người không thích mùa xuân.
Vào mùa vạn vật sinh sôi nảy nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, cỏ xanh mơn mởn, khắp nơi đều nhuốm một màu xanh tươi, tựa như hết thảy đều bừng lên sức sống mới, những người yêu thích mùa xuân hẳn muốn tin rằng những điều tốt đẹp sẽ xảy ra trong tương lai.
Nhưng Tạ Lãng lại không thích mùa xuân.
Sau khi khỏi bệnh nổi mề đay, vết phát ban cũ trên cánh tay phải bị anh gãi đến cháy máu, cũng dần dần đóng vảy cho đến khi mờ dần tới mức gần như không thể nhìn thấy, bác sĩ của anh cũng không tìm ra được nguồn gốc thực sự của những vết mẩn ngứa này.
Những vết mề đay bí ẩn đến và đi không để lại dấu vết, khiến Tạ Lãng không khỏi nhạy cảm với sự tồn tại của rất nhiều thứ.
Lá liễu bay phất phơ trong gió xuân, phấn hoa nhỏ li ti, Lê Gia Minh rụng lông rất nhiều, tất cả dường như đều là những điều nhỏ nhặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013320/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.